Ở Hà Nội, ngày của tôi từng bắt đầu bằng một ly cà phê sáng. Vỉa hè, ghế nhựa, tiếng còi xe, cốc nâu đá đặc quánh — cả thành phố thức dậy cùng nhau.
Ở Seoul, gần hai mươi năm nay, ly cà phê quan trọng nhất của tôi lại rơi vào buổi chiều.
Lúc đầu là do hoàn cảnh. Nhiều quán cà phê ở Seoul mở khá muộn, và thật lòng thì trước mười một giờ trưa, phố xá vẫn còn ngái ngủ. Đây là một thành phố sống về đêm — người ta làm việc muộn, gặp nhau muộn, tan ra khỏi nhà muộn. Buổi sáng thuộc về sự yên tĩnh, còn nhịp sống thật thì bắt đầu khi mặt trời đã lên cao.
Nhưng dần dần, cái thói quen vì hoàn cảnh ấy biến thành một điều tôi thật sự yêu.
Một buổi chiều điển hình
Phần lớn buổi chiều của tôi trôi qua trong một quán cà phê, tai nghe chụp kín, màn hình mở, công việc bày ra trước mặt.
Đó không phải kiểu cà phê để tám chuyện. Đó là cà phê để làm việc và để ở một mình giữa đám đông — một trạng thái mà tôi thấy rất Seoul. Xung quanh, mỗi người một bàn, một laptop, một thế giới riêng. Không ai làm phiền ai. Sự cô đơn ở đây không buồn; nó giống một khoảng lặng được cả thành phố ngầm tôn trọng.
Tôi ngồi như thế đến tầm sáu giờ chiều, khi ánh sáng đổi màu và bụng bắt đầu đói. Đó là lúc gập máy lại, nhắn vài người bạn, và buổi tối Seoul mới thật sự bắt đầu — nhưng đó là một câu chuyện khác.
Những quán đáng nhớ
Có vài quán tôi quay lại nhiều đến mức chúng thành một phần nếp sống.
Một quán nằm khuất sau một vạt cây rậm, vào đến nơi có cảm giác như lạc vào một khoảnh rừng nhỏ giữa phố. Một quán khác tôi hay ngồi đến mức gần như thành "nghi thức" — cùng một góc, cùng một chỗ, cùng cái cảm giác đặt mình xuống là đầu óc tự động chậm lại.
Điều tôi nhận ra là mình không tìm cà phê ngon. Tôi tìm một cái không gian. Một chỗ có ánh sáng tốt, có sự yên, đủ để đọc một cuốn sách, ghi vài dòng vào sổ, hoặc chỉ nhìn ra cửa kính và để đầu óc rỗng đi một lúc. Ở một đô thị chạy nhanh như Seoul, một cái ghế như thế là thứ xa xỉ.
Cà phê chiều và những cuộc trò chuyện sâu
Buổi chiều cũng là lúc tôi hay hẹn gặp người ta — không phải để bàn công việc gấp, mà để nói những chuyện dài hơi: tuổi bốn mươi, năm mươi nghĩ gì, đi đâu, sợ gì, còn muốn làm gì.
Có một lần tôi ngồi cà phê với một người em, người mà mười mấy năm trước tôi chỉ quen qua một diễn đàn trên mạng, chưa từng gặp mặt. Hóa ra nhà hai anh em chỉ cách nhau vài trăm mét ở Seoul. Cả một thập kỷ trôi qua, hai con người từ một góc internet nào đó của tuổi trẻ, cuối cùng ngồi đối diện nhau bên hai ly cà phê, ở một thành phố cách quê nhà mấy nghìn cây số.
Những khoảnh khắc như thế không xếp lịch được. Chúng chỉ xảy ra khi mình cho phép buổi chiều của mình chậm lại đủ để chúng len vào.
Sống chậm giữa một đô thị tốc độ
Tôi không lãng mạn hóa Seoul. Đây là một trong những thành phố vận hành căng nhất tôi từng sống — nhịp công việc khắc nghiệt, áp lực hiện diện liên tục, người ta dễ kiệt sức.
Chính vì thế, ly cà phê chiều với tôi không chỉ là một thói quen. Nó là một cái neo. Là lúc tôi cố tình bước ra khỏi guồng quay, ngồi xuống, và nhắc mình rằng sống không phải chỉ là chạy.
Gần hai mươi năm rồi, tôi gắn bó với thành phố này vì nhiều thứ lớn — công việc, quan hệ, cơ hội. Nhưng nếu thành thật, có khi điều giữ tôi lại lại là những thứ rất nhỏ: một góc quán quen, ánh chiều qua cửa kính, và cái cảm giác được sống chậm một lúc, đúng vào lúc cả thành phố đang vội nhất.
Đây là một lát cắt trong loạt ghi chép Sống ở Hàn — những điều rất đời thường trong gần hai mươi năm tôi gắn bó với Hàn Quốc. Nếu anh chị muốn nghe thêm, cứ ghé hỏi tôi.
Cần kết nối nhà máy Hàn, hay tìm đối tác?
Cellin Biotech đại diện trực tiếp tại Việt Nam — gia công OEM/ODM mỹ phẩm & máy lọc nước, kết nối giao thương Việt – Hàn.
Liên hệ hợp tác