Tôi có một thói quen kỳ lạ: đến đâu sống lâu, tôi đều âm thầm vẽ cho mình một tấm bản đồ quán cà phê.
Ở Sài Gòn, bản đồ đó có Bamos, có Sesan — những chỗ tôi quay lại đủ nhiều để chủ quán nhớ mặt. Còn ở Seoul, sau gần hai mươi năm, tôi gom được một bộ sưu tập khác. Không phải quán nào cũng "ngon nhất" hay "hot nhất" — như tôi từng viết, tôi không đi tìm cà phê ngon, tôi đi tìm một không gian. Mỗi quán dưới đây hợp với một loại buổi chiều, một loại tâm trạng.
Đây là tấm bản đồ nhỏ của tôi. Nếu anh chị có dịp sang Seoul, biết đâu lại thấy hợp một chỗ nào đó.
café b — quán tôi thương nhất, nay đã đóng cửa
Tôi để café b ở đầu tấm bản đồ này, dù giờ tôi không còn ghé được nữa. Gần đây quán đã đóng cửa — và thành thật mà nói, đó là một mất mát tôi vẫn chưa quen.
Trong tất cả những quán tôi từng ngồi ở Seoul, café b là quán tôi thương nhất. Không gian kiểu công nghiệp — ống nước, dầm thép để trần, ghế sofa da đã sờn, ánh đèn vàng ấm, một bức tranh chữ "LOVE" quen thuộc treo trên tường gỗ. Tôi hay mang theo một chồng sách, chọn cái sofa cũ ở góc, và ngồi lì cả buổi chiều. Cái sờn cũ của đồ đạc ở đây lạ thay lại khiến đầu óc dễ tập trung — như thể không gian không đòi mình phải tươm tất, chỉ cần mình làm việc cho ra việc.
Một quán đóng cửa, với người chỉ đi ngang thì chẳng là gì. Nhưng với người từng có hàng trăm buổi chiều ở đó, nó giống như mất đi một căn phòng của chính mình. Tôi giữ lại đây vài tấm hình — như một cách nói lời cảm ơn, và lời tạm biệt.
Starbucks Gyeongdong 1960 — một mình giữa đám đông
Đây là quán tôi hay dẫn bạn bè tới khi họ lần đầu sang Seoul, vì nó kể được một câu chuyện.
Nằm trong khu chợ Gyeongdong cũ, quán được cải tạo từ một rạp hát những năm 1960 — trần cao vút, các bậc ngồi đổ dốc như khán phòng ngày xưa, tường đá thô để nguyên dấu thời gian. Lúc nào cũng đông, lúc nào cũng ồn ã. Nhưng lạ thay, ngồi giữa cái không gian rộng và đông ấy, tôi lại thấy rất dễ "ở một mình giữa đám đông" — cái trạng thái mà tôi thấy rất Seoul. Một thành phố biết cách biến cả một rạp hát bỏ hoang thành chỗ để người ta tụ về.
Cafe 9 Kuwall — chỗ cho một buổi chiều yên
Khi cần một buổi chiều thật yên, tôi tới Cafe 9 Kuwall.
Quán nhỏ, tường gạch, vài chậu cây trên bệ cửa sổ, ánh sáng tự nhiên rọi vào dịu dàng. Không có cái náo nhiệt của những quán lớn. Đây là chỗ tôi tới khi muốn đọc trọn một cuốn sách, hoặc chỉ ngồi nhìn ra cửa kính để đầu óc rỗng đi một lúc. Một cốc cà phê nóng, một ô cửa có nắng — đôi khi tôi không cần gì hơn thế.
Coffee Handicraft — khoảnh rừng nhỏ giữa phố
Và quán tôi mê nhất, theo một kiểu rất riêng, là Coffee Handicraft — 커피수공업.
Nó giống một cái lán dã ngoại hơn là một quán cà phê: trần sơn xanh, đồ gỗ cũ chắp vá, ghế xếp kiểu đi cắm trại bày cả ra vỉa hè, bàn ghế mỗi cái một kiểu. Bước vào đây có cảm giác như lạc vào một khoảnh rừng nhỏ giữa lòng phố — chỗ mà ta tạm quên rằng mình đang ở trong một đô thị chạy nhanh bậc nhất. Tôi hay mang một cuốn sách ra đây, kéo một cái ghế dã ngoại ra sát cửa, và để cả buổi chiều trôi thật chậm.
Một tấm bản đồ là một cách sống
Nhìn lại, tôi nhận ra tấm bản đồ quán cà phê của mình không nói nhiều về cà phê. Nó nói về cách tôi sống ở một thành phố.
café b — dù giờ chỉ còn trong trí nhớ — từng cho tôi chỗ làm việc. Gyeongdong 1960 cho tôi cảm giác thuộc về một đám đông. Cafe 9 Kuwall cho tôi sự yên. Coffee Handicraft cho tôi một khoảnh rừng để trốn. Mỗi quán là một mảnh của những buổi chiều gần hai mươi năm — y như Bamos, Sesan từng là những mảnh của tôi ở Sài Gòn.
Và thành thật mà nói, đây mới chỉ là vài cái tên. Seoul còn vô vàn quán khác tôi thương mà kể không xuể — có quán còn đó, có quán như café b đã đóng cửa, có quán tôi chỉ ghé một lần rồi nhớ mãi. Mỗi con ngõ dường như lại giấu một chỗ đáng ngồi. Tấm bản đồ này sẽ còn dài thêm, chừng nào tôi còn ở lại thành phố này.
Đi đâu rồi cũng vậy: khi một người bắt đầu vẽ được tấm bản đồ quán quen của riêng mình ở một nơi, thì nơi đó đã thôi còn xa lạ. Nó bắt đầu thành một chỗ để sống — chứ không chỉ để ghé qua.
Đây là một lát cắt trong loạt ghi chép Sống ở Hàn — những điều rất đời thường trong gần hai mươi năm tôi gắn bó với Hàn Quốc. Nếu anh chị muốn nghe thêm, cứ ghé hỏi tôi.
Cần kết nối nhà máy Hàn, hay tìm đối tác?
Cellin Biotech đại diện trực tiếp tại Việt Nam — gia công OEM/ODM mỹ phẩm & máy lọc nước, kết nối giao thương Việt – Hàn.
Liên hệ hợp tác